Phim Hoạt Hình

Clip Hài

Phim Hài

Chuyện Lạ

Siêu Nhiên

Những khả năng kỳ dị của cô gái vong hành

Khi tập yoga, K. có thể gập đôi người lại, vắt 2 chân lên cổ mình, đi lại quanh nhà bằng 2 tay, trông chả khác gì dị nhân. Thậm chí, trong tư thế đó, cô chạy lướt đi bằng hai mông. Theo lời kể của K., cô có thể nâng cơ thể mình lơ lửng trên không trung giống như những nhà yoga huyền thoại của Ấn Độ!

Như đã nói ở kỳ trước, cách đây 2 năm, khi về Việt Nam, thấy hiện tượng các trung tâm áp vong mọc lên như nấm sau mưa, người người đi áp vong, nhà nhà đi áp vong, Thạc sĩ thôi miên y khoa Nguyễn Mạnh Quân đã thốt lên rằng, chỉ thời gian nữa, sẽ có hàng loạt người phát điên, rồi có khi chết cả làng cả xã. Thạc sĩ Nguyễn Mạnh Quân không hoàn toàn tin vào thế giới vong hồn, song cũng không bác bỏ. Tuy nhiên, anh khuyên tất cả mọi người, cần tránh xa chuyện áp vong tìm mộ, giao lưu âm dương, bởi nó quá nguy hiểm. Điều cần thiết lúc này là chờ đợi các nhà khoa học có kết luận cuối cùng về hiện tượng này.

Cảnh báo của Thạc sĩ Quân đã thành sự thật. Mỗi bệnh viện tâm thần đều có con số khá dài bệnh nhân tâm thần có nguyên nhân từ chuyện áp vong. Anh Quân đã từng khuyên một số người không nên đi áp vong, song họ không nghe, đến khi bị hoang tưởng thật, thì lại nhờ anh chữa trị. Anh đã từng bực lên và quát: “Tôi không thể đi dọn rác như thế này được!”.

Nói rồi, anh Quân mở máy tính xách tay cho tôi xem để chứng thực lời anh nói. Trong mail của anh có cả trăm lá thư, với những lời lẽ thống thiết nhờ anh cứu mạng. Hầu hết những người nhờ vả anh chữa trị đều từng đi áp vong và hiện đang rơi vào trạng thái hoang tưởng, tâm thần rất nặng.

Trong số những lá thư đó, tôi đặc biệt chú ý lá thư đầy đau khổ của Nguyễn Thị K. (xin được giấu tên, địa chỉ cụ thể của nhân vật này).

Sau vài lần liên lạc, tôi cũng gặp được Nguyễn Thị K. Câu chuyện của tôi và K. diễn ra tại một quán café vắng. K. đau khổ vô cùng, còn tôi thì không lạ lùng gì với những hiện tượng như K.

K. vốn là một học sinh chuyên toán ở Thanh Hóa, tốt nghiệp Đại học Hà Nội 3 năm trước, hiện đang làm cho một doanh nghiệp nước ngoài tại Hà Nội. Công việc tốt, thu nhập cao, nhưng cô đang đứng trước nguy cơ đánh mất mình. Nguyên do từ chuyện áp vong.

Đầu năm nay, gia đình đã đưa K. đến áp vong ở Trung tâm tìm mộ Nam Cát (Nam Đàn, Nghệ An) của “nhà ngoại cảm” Phan Thị Hạnh, để tìm mộ cậu ruột.

Câu chuyện của K. cũng ly kỳ như những người khác kể, mà tôi đã nghe quá nhiều. Rời trung tâm tìm mộ, “vong” vẫn nhập vào K. “Vong” đã dẫn gia đình vào tận Quảng Trị, lên gần đến đỉnh một ngọn núi, rồi chỉ vào một điểm giữa rừng. Gia đình đào sâu xuống lòng đất khoảng 60cm, thì thấy một họp sọ. Ngoài hộp sọ ra, thì không thấy mẩu xương nào nữa. Theo lời K. thì xương đã tan hết. Gia đình không nhìn thấy, nhưng cô thì thấy rõ. Gia đình đã mang cốt liệt sĩ về, an táng tại quê nhà.
Tôi hỏi, có đúng đó là mộ của cậu K. không, thì K. lắc đầu không biết, không dám khẳng định, vì chưa đi xét nghiệm ADN. Nhưng với những gì đã xảy ra, thì gia đình K. tin tuyệt đối.
K. khẳng định rằng, khi “vong” nhập, cô vừa chạy vừa bay lên đỉnh núi! Dù chân yếu tay mềm, chẳng lên núi bao giờ, song cô chạy với tốc độ không ai đuổi kịp. Có lúc như lướt trên cành cây!
Nhưng tai họa ở chỗ, tìm mộ xong rồi, vong vẫn không buông tha cô. Có lúc “vong” nhập, cô biến thành người khác, song cũng có lúc cô vẫn là mình, nhưng lại nhìn thấy linh hồn trước mặt. Bình thường thì không sao, nhưng hễ tĩnh tâm, là ma quỷ đủ loại hiện ra trước mắt. Rồi những giọng nói sai khiến, khuyên nhủ, đe dọa. Những âm thanh từ trên cao vọng xuống, đề nghị cô phải lập trung tâm để tìm mộ liệt sĩ! (Đã có khá nhiều người áp vong ở trung tâm tìm mộ Nam Cát, sau đó đã thành “nhà ngoại cảm” và đã lập trung tâm tìm mộ - PV).
Không những bị “vong” nhập thường xuyên, nhìn thấy ma quỷ suốt ngày, mà K. cũng phát sinh rất nhiều khả năng đặc biệt. Cô khẳng định, khi nhìn vào ai đó, cô biết quá khứ, tương lai, tính cách, phẩm chất của người đó. Thậm chí, khi tập trung tư tưởng, cô biến thành người Trung Quốc. Đã có lần, cô bạn học tiếng Trung thử khả năng nói tiếng Trung của K., cô đã nhập tâm và nói chuyện lưu loát. Thậm chí, có những từ khó đến nỗi, người giỏi học vài tháng mới phát âm được, song K. chưa học ngày nào, mà nói chuẩn như người Trung Quốc. Cô bạn sợ quá la toáng lên rồi gọi mọi người vào.

 Không dừng lại ở đó, K. còn biến thành một nhà yoga cực giỏi, dù trước đó K. không học yoga ngày nào, cũng không biết môn này học ra sao, học để làm gì. Đêm nào cũng vậy, khi chìm vào giấc ngủ, một luồng khí lạnh bỗng chạy dọc sống lưng, khiến K. giật thót mình, ngồi bật dậy.

Lúc đó, K. vẫn nhắm mắt, nhưng lại vô cùng tỉnh táo, nhìn rõ mọi vật. Cô mở cửa, đi ra ban công, rồi bắt đầu ngồi tập yoga một cách vô thức. Cô vận khí, dẫn khí đi khắp cơ thể. Những luồng khí chạy trong người, dọc cánh tay to như quả trứng lăn dưới da rồi thoát ra ngoài qua các huyệt đạo.

 Khi tập yoga, K. có thể gập đôi người lại, vắt 2 chân lên cổ mình, đi lại quanh nhà bằng 2 tay, trông chả khác gì dị nhân. Thậm chí, trong tư thế đó, cô chạy lướt đi bằng hai mông. Theo lời kể của K., cô có thể nâng cơ thể mình lơ lửng trên không trung giống như những nhà yoga huyền thoại của Ấn Độ! Tôi đề nghị K. biểu diễn, song cô không đồng ý, vì cô rất sợ rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh đó. K. để nghị tôi xác nhận chuyện này bằng cách đến Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người để hỏi, vì cô đã biểu diễn nhiều lần ở đó.

Luyện yoga chính là luyện khí và để tập được bài dẫn khí theo ý muốn như K., thì chỉ có những nhà yoga hoặc người tập khí công cực giỏi, đã tu luyện nhiều năm mới làm được. Ở Việt Nam, có lẽ chỉ có nhà yoga huyền thoại Nguyễn Thế Trường mới luyện được đến mức đó. Nhưng để bay lơ lửng trên không trung như lời K. kể, thì ở Việt Nam chưa có ai làm được.
 Những câu chuyện rùng rợn đó cứ ám ảnh K., một tiếng nói từ trên cao bắt cô phải tham gia đi tìm mộ liệt sĩ, nên cô không thể từ chối. Thế rồi, cách đây 3 tháng, K. đã tham gia Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người, cùng các nhà ngoại cảm đi tìm mộ liệt sĩ.

Mặc dù đầu óc mụ mị, bị “ma quỷ” sai khiến, song K. là người có trình độ đại học, tiếp thu nền tư tưởng khoa học thực nghiệm của phương Tây (K. học chuyên ngành tiếng Anh), nên cô không dễ dàng tin vào chuyện ma quỷ. Sau 2 tháng làm việc ở Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người, lang thang đi tìm mộ liệt sĩ khắp nơi, K. nhận thấy có nhiều điểm rất đáng nghi, phi logic và rất khó hiểu. Thế giới tâm linh đầy mâu thuẫn và thực sự chưa thuyết phục cô. K. nghi ngờ sự chính xác của việc tìm mộ bằng ngoại cảm, nên cô đã không tham gia tìm kiếm mộ liệt sĩ nữa.

Cho đến lúc này, K. vẫn không dám bác bỏ thế giới tâm linh, nhưng dù suốt ngày nhìn thấy ma quỷ, K. vẫn không tin có ma quỷ thực sự. K. hiện đang rơi vào một trạng thái vô cùng đau khổ, không có lối thoát. Tôi đã giải thích rất nhiều với K., mong K. thoát ra khỏi vòng kim cô của ma quỷ, thần thánh. Nhiều điều K. công nhận, tin tôi, song còn một số phân tích, giải thích của tôi, của các nhà khoa học, K. vẫn chưa hài lòng. K. cũng đã săn lùng, đọc nhiều tài liệu nghiên cứu của các nhà khoa học nước ngoài nhưng K. vẫn chưa thỏa mãn. Vì chưa thỏa mãn với một điểm lý giải nào đó của khoa học, hoặc khoa học chưa giải mã được thắc mắc của K., thì K. không thể dứt ra khỏi các vong hồn, ma quỷ.

Hàng ngày, hàng đêm, K. phải chiến đấu không ngừng nghỉ với thế giới ma quỷ. Lúc đến cơ quan, cô làm việc hùng hục, không cho đầu óc được thảnh thơi, tránh để ma quỷ xâm nhập. Những lúc hết việc làm, cô gọi điện nói chuyện với bạn bè, đi gặp gỡ người nọ, người kia. Nếu để đầu óc nghỉ ngơi, hoặc thư giãn, lập tức vong hồn, ma quỷ hiện ra trước mắt, rồi những âm thanh từ cao xa vọng lại. Vì phải căng thẳng chiến đấu với ma quỷ, nên cô rất mệt, ốm liên tục.

Nhưng ban ngày bận rộn còn chống lại được “ma quỷ”, chứ ban đêm, chìm vào giấc ngủ, chỉ được một lát, cô lại bật dậy như một hồn ma, ngồi luyện yoga ở ban công nhà mình.

K. biết mình rơi vào trạng thái của người bị “tẩu hỏa nhập ma”, đã bị tâm thần, hoang tưởng nặng và không ngại ngần đến bệnh viện tâm thần điều trị. Tuy nhiên, sau 2 tháng điều trị, K. lại rơi vào trạng thái quái gở. Vậy là, thời gian điều trị tại bệnh viện tâm thần đã không mang lại kết quả.

K. đã gọi điện, đã viết mail cho thạc sĩ Nguyễn Mạnh Quân, coi anh là điểm tựa duy nhất lúc này để cứu mình khỏi cơ mê muội. Tuy nhiên, vì anh Quân quá bận, chưa thể gặp được. Anh hẹn lần lữa đôi lần, K. buồn rầu không dám nhờ anh Quân nữa. K. đặt niềm tin vào tôi, nhờ tôi giúp đỡ gặp anh Quân, để mong anh gỡ cái thứ ma quỷ quái gở ra khỏi đầu óc cô, để cô được trở lại làm người bình thường.

Phạm Ngọc Dương

Trích vtc.vn

5 khách sạn có 'ma' ở châu Á

Châu Á là điểm đến hấp dẫn của nhiều du khách yêu thích sự huyền bí. Bắt đầu chuyến du hành của mình trong một khách sạn bị “ma ám” là một khởi đầu thú vị với một số người.


1. Khách sạn Grand Hyatt, Đài Bắc, Đài Loan

Những chuyện ma quái đều bắt nguồn từ lịch sử đen tối của khách sạn này. Được xây dựng trên nền một trại tạm giam trong Chiến tranh Thế giới thứ 2, nơi từng chứa hàng trăm người bị giam giữ, tra tấn và bức tử.

Khách đến ở luôn khẳng định họ nhìn thấy những bóng ma lởn vởn ở hành lang. Số khác kể rằng họ nghe được nhiều âm thanh kì lạ từ các căn phòng trống.

Những tin đồn ma quái làm ảnh hưởng không nhỏ đến hoạt động kinh doanh của khách sạn. Bởi vậy họ quyết định tham khảo các chuyên gia Phong Thủy. Từ đó, các miếng bùa bằng chữ Hán được đặt ở nhiều nơi trong khách sạn, nhằm trấn giữ những linh hồn chưa yên nghỉ.

2. Khách sạn First World, Cao nguyên Genting, Malaysia

Genting là một khu nghỉ mát trên đồi nổi tiếng, đồng thời cũng là một trong những nơi thần bí nhất Malaysia. Đã có nhiều tai nạn không thể giải thích xảy ra ở nơi này.






3. Khách sạn Taj Mahal Palace, Mumbai, Ấn Độ

Nhiều người cho rằng nơi này bị hồn ma của người kỹ sư trưởng W. A. Chambers ám. Trước khi việc xây dựng được hoàn tất, Chambers tới Pháp. Khi trở về ông rất đau khổ khi thấy mọi thứ được xây ngược hoàn toàn với những gì ông dự kiến nên tự sát.

Từ đó các nhân viên và khách đều khẳng định rằng hồn ma của Chambers luôn lang thang trong khách sạn, trên đôi cánh già nua. Hồn ma ấy vẫn luôn cất tiếng khóc than vì mẫu thiết kế đã bị xấu đi của mình.

4. Khách sạn Asia, Bangkok, Thái Lan
Từ cái nhìn đầu tiên, có thể dễ dàng cảm nhận sự ma quái của khách sạn này. Ánh sáng mập mờ dọc hành lang, mọi căn phòng đều có vẻ cũ kỹ và ẩm mốc. Đèn luôn nháy liên tục vào giữa đêm.

Từ lâu ở đây lưu truyền câu chuyện về những người khách thức giấc vào buổi đêm và nhìn thấy những bóng ma ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm vào họ, rồi bỗng biến mất vào khoảng không.

5. Khách sạn Yu Shan Fan Dian, Thừa Đức, Trung Quốc
Khách sạn Yu Shan Fan Dian với 220 phòng nằm ở phía Bắc thành phố Bắc Kinh, khoảng 3 giờ lái xe theo hướng sông Dương Tử. Truyền thuyết kể rằng, linh hồn Từ Hy thái hậu có mặt khắp mọi nơi trong khách sạn này, thậm chí ở cả sảnh chính.

Khách sạn được xây trên vùng đất xưa kia thuộc về triều Thanh, là nơi hoàng thất đến nghỉ ngơi tránh cái nóng gay gắt của mùa hè. Vì vậy mà có vẻ như hoàng hậu cảm thấy có trách nhiệm bảo vệ khu vườn của mình.

Theo Zing

Rùng mình với nghi lễ... ném bé cầu may

Thoạt đầu, khi chứng kiến cảnh một em bé tại Ấn Độ bị ném từ trên cao xuống, nhiều người sẽ nghĩ là một cảnh trong một bộ phim kinh dị nhưng thực tế, đó lại là một cảnh của nghi lễ có tên: “ném bé cầu may”.

Cảnh tượng “khó coi” của nghi lễ ném bé cầu may được diễn ra hàng năm tại bang Karnataka, Ấn Độ, khiến nhiều người “rợn tóc gáy”. Tuy nhiên, nghi lễ này được tin rằng sẽ mang lại cho các em bé sức khỏe và sự may mắn.

Nghi lễ rùng rợn này được cho là xuất phát từ những thế kỷ trước và được truyền bá rộng rãi tại Ấn Độ, chủ yếu là ở những người theo Đạo Hồi và Đạo Hindu. Trong một video quay lại một buổi lễ vào năm 2009 thấy xuất hiện hình ảnh một em bé khóc thét vì sợ hãi khi bị các tu sĩ tóm lấy chân tay, nhấc bổng người lên, lắc mạnh rồi ném từ độ cao gần 10m xuống tấm chăn căng sẵn phía dưới. Khi đứa bé hạ cánh an toàn, đám đông sẽ luân phiên chuyền nhau đứa bé trước khi đưa em trở lại với bố mẹ.

Được biết, năm 2011, các nhà hoạt động xã hội vì quyền lợi của trẻ em đã vận động chính quyền địa phương bãi bỏ nghi lễ rùng rợn này. Tuy nhiên, tuần trước một buổi lễ tương tự lại xảy ra tại ngôi đền Digambeshwara ở làng Nagrala.

Ông Verma từ Ủy ban quốc gia về bảo vệ quyền lợi trẻ em cho biết: “Tôi hoàn toàn bị sốc với nghi lễ này. Đó không đơn thuần là nhiệm vụ của chính quyền địa phương. Chúng tôi cần giáo dục cho những người tham gia vào nghi lễ rùng rợn này, bao gồm cả các vị tu sĩ và những người dân. Tuy nhiên, những người tham gia lại cho rằng họ tham gia những nghi lễ đó vì tôn giáo của họ”.

“Chính niềm tin tôn giáo của chúng tôi đã đưa nhiều người trong chúng tôi tới với nghi lễ hàng năm này”, một nguời dân tham gia nhận định.

Nguồn Dân Trí

Lạ lùng chuyện cả làng tôn kính hòn đá... giữa đường

Từ khi lập thôn đến nay, không ai có ý định chuyển hòn “đá thần” đi nơi khác. Chính vì thế, những người dân nơi đây ngày càng tôn kính với “thần đá” hơn. Họ coi nó là một vị thần của của làng.

Đường đi vào thôn Vèo (xã Định Trung, TP. Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc) được trải nhựa khá khang trang. Mặc dù đã được chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng chúng tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên bởi sự hiện diện của hòn đá nằm sừng sững ở ngay giữa ngã ba đường. Ở xung quanh nó được người dân bày đặt các đồ thờ cúng, trông rất cổ kính và uy nghiêm. Đã từ lâu, người ta gọi hòn đá vô tri vô giác là… thần thánh.

“Thần đá” án ngữ giữa đường

Theo một số người dân thôn Vèo cho biết, mấy năm trước làm đường, người ta có thuê cánh máy ủi, máy xúc chuyển tảng đá đi chỗ khác để giải phóng mặt bằng. Tuy nhiên, không hiểu sao, cứ tiến gần vào tảng đá thì xe lại bị chết máy, đứt xích…

Từ đó đến nay, người dân trong làng không dám có ý di chuyển hòn đá ấy nữa. Bấy nhiêu năm, viên đá ngày ngày vẫn nằm đó bất chấp nắng mưa, sương gió. Rồi những câu chuyện ly kì xuất hiện xung quanh hòn đá. Chẳng ai biết thực hư thế nào nhưng vẫn rỉ tai nhau hàng ngày. Cứ người nọ truyền miệng người kia rồi dần dần viên đá trở lên nổi tiếng.

Để tìm hiểu thực hư câu chuyện chúng tôi tìm về thôn Vèo. Điều kỳ lạ là PV đi đến đâu hỏi người dân đều biết tường tận về hòn đá. Thậm chí, nhiều năm qua, họ còn cắt cử người bảo vệ hòn đá một cách nghiêm ngặt như báu vật trong xã.

Khi biết chúng tôi là phóng viên muốn đến tìm hiểu về hòn đá kỳ bí nghìn năm tuổi của làng, một người phụ nữ kéo chúng tôi vào dặn dò: “Các chú muốn tìm hiểu về “đá thần” thì phải được sự đồng ý của trưởng thôn. Muốn quay phim, chụp hình hòn đá phải được trưởng thôn dẫn ra. Chứ cứ thấy người lạ vào gần hòn đá thì người dân đuổi đánh ngay…”.

Theo ông Hoàng Văn Bình, người dịch giả duy nhất của thôn Vèo, ngày xưa làng này có một miếu cổ thờ thất vị Đại vương họ Lỗ. Vị tướng này có công lớn với triều Trần đánh quân Nguyên Mông lần thứ nhất. Hồi ấy nghĩa quân lấy thông Vèo là nơi là căn cứ, vừa sản xuất lương thực vừa luyện tập võ nghệ. Mảnh đất này là vị trí quan trọng, án ngữ phía Đông Bắc của kinh đô. Có lẽ, ngôi làng này có từ thời đó.

Theo quan sát của PV, hòn đá có hình nón, cao khoảng 40cm, phần chân có đường kính 50cm. “Đá thần” nằm ở ngay sát bở rào cạnh nhà dân nhưng từ khi dân làng mở đường rộng ra, nó mới án ngữ ở chính giữa đường. Hòn đá được người dân trong vùng xây trụ bao quanh và có bát hương thờ cúng đàng hoàng.

Những câu chuyện huyền bí về hòn đá

Ông Nguyễn Văn Lộc, một người dân trong thôn nhớ lại: Mấy đợt làm đường trước, cả làng nhất trí di chuyển hòn đá sang nơi khác nhưng không thành. Ban đầu, làng thuê thợ máy ủi xuống ủi hòn đá ấy đi. Tuy nhiên đến khi mang máy xuống tới nơi không hiểu sao cánh máy ủi cứ đờ người ra không dám điều khiến máy tới xúc hòn đá. Thế là từ đó, người dân không dám nói đến chuyện di chuyển nó đi nơi khác nữa.

Ngồi bên cạnh ông Lộc, cụ Hoàng Văn Bang là người cao niên nhất làng cho biết, hòn “đá thần” rất thiêng. Hồi còn bé, ông có nghe bà nội kể có người mang dao ra chỗ hòn đá mài. Tuy nhiên mấy hôm sau về ốm liệt giường, thuốc thang thế nào cũng không khỏi. Sau này, họ phải sắm sửa lễ lạc ra cũng bái tạ tội với “thần đá” thì mới khỏi bệnh.
Lạ lùng chuyện cả làng tôn kính hòn đá... giữa đường


Những người trong làng còn đồn nhau rằng cứ mỗi khi màn đêm chìm xuống là họ lại thấy xuất hiện các tiên ông ngồi ở bên cạnh hòn đá đánh cờ với nhau. Họ nói rằng những ông tiên là những người lính được bề trên cử xuống để trông giữ làng… Ban ngày họ về trời để nghỉ ngơi, cứ vào mỗi khi mặt trời lặn lại ra đầu làng để thực hiện nhiệm vụ của mình.

Cụ Bang còn cho biết, từ bé ông đã được cha mẹ dặn dò không được động đến hòn đá. Ngay cả mấy vị cao niên trong làng cũng bảo hòn đá ấy rất độc. Ai đến gần, nhẹ thì bị ốm vài ngày, còn nặng thì toàn thân mình sẽ đau buốt, mụn nhọt nổi lên khắp người.

Rồi khoảng năm 1986, khi con đường làng được mở rộng ra, hòn đá mọc vẫn sừng sững đứng giữa đường mà không ai dám sờ vào. Một hôm, người lái máy ủi vô tình ủi vạt một bên đá thì bỗng chiếc xe ủi bị đẩy lùi lại. Cũng kể từ đó, lớp người hậu thế lại càng tin hơn vào sự linh thiêng, huyền bí của nó. Thậm chí, một số người còn lấy hòn đá ra dọa trẻ con khi chúng khóc mãi mà không nín. Không hiểu sao, mỗi khi người lớn nhắc đến hòn đá là lũ trẻ lại im re, chui tọt vào lòng mẹ.

Còn chị Phạm Thị Út, người hay đi chăn bò ở làng bên thì cho biết, một hôm chị có việc đột xuất phải lên thành phố nên về muộn. Hôm đó trời rất tối, chị ra dắt bò về thì thấy ở xung quanh hòn đá phát ra một thứ ánh sáng rất kỳ lạ. Sau đó hòn đá bỗng nhiên chuyển động. Từ hôm đó đến nay, chị không dám chăn bò qua chỗ ấy nữa.

Nguồn VTC

Quái gở chuyện người dân cung kính những con vật lạ

Việc làm khó hiểu của nhiều người đã vô tình tiếp tay cho kẻ xấu trục lợi. Nhiều người lợi dụng "danh tiếng" "cụ rồng", lập bãi giữ xe kiếm tiền
Nhìn hai con vật lạ mắt đang lim dim nằm trong cũi sắt, ai nấy đều kính cẩn, chắp tay khấn vái gọi bằng "cụ". Có người tìm đủ mọi cách chen lấn lại gần, sờ bằng được da thịt của "cụ" để lấy may mắn. Cho đến nay, hai con vật lạ tại chùa Hưng Mỹ Tự (Bến tre) vẫn là chủ để gây ra sự hiếu kỳ, tranh cãi của hàng trăm người. Vậy nên, lời đồn thổi về con vật lạ cũng sản sinh ra hàng ngàn câu chuyện hoang đường.Điều trùng hợp là sau bốn ngày con vật mà con trai chị Vũ Thị Huệ bắt được thì ở xã khác trong huyện cũng bắt được một con vật tương tự. Về hình dạng cũng kỳ lạ nhưng kích cở lại nhỏ hơn "cụ rồng" ở xã Thành An. Con vật này người dân không dám bán mà mang đến chùa chùa Hưng Mỹ Tự làm công quả.

Rồng thiêng giáng trần?
"Rồng" là cái tên mà người dân tự đặt cho hai con vật lạ xuất hiện hai tháng nay tại ấp Đông Lợi (xã Thành An, huyện Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre). Ngoài cái tên này, người dân còn tự phong chúng bằng những từ rất kính cẩn như: "Cặp rồng ông, rồng bà", "cụ ông, cụ bà", "Thần Long"... Để thể hiện lòng thành, hàng ngày người dân đều tắm rửa, cho "cụ" ăn, uống đầy đủ. Đêm đến, họ lại kính cẩn đắp chăn cho "cụ" ngủ... Tất cả những điều này khiến hai con vật phút chốc được tôn thành bậc "đức cao vọng trọng" trong ấp. Có lẽ, chính cái hình hài hết sức kỳ dị của nó đã khiến cho bao người ra sức đồn thổi. Một thời gian ngắn, những câu chuyện liêu trai xuất hiện, lan rộng ra khỏi những vườn dừa của tỉnh Bến Tre.

Những ngày này, dù đi đến bất cứ đâu trong huyện Mỏ Cày, hỏi đường về nơi "rồng" "giáng trần" ai cũng biết. Bởi hầu hết những người dân nơi đây vẫn đang ngồi trên đống lửa về tin đồn, hai con vật trên chính là "Thần Long" tái sinh. PV đã có mặt tại ngôi nhà của cậu bé Nguyễn Hoàng Thông (16 tuổi, Tổ nhân dân tự quản số 9, ấp Đông Lợi, xã Thành An, huyện Mỏ Cày Bắc), người trực tiếp bắt được con vật lạ để tìm hiểu thực hư câu chuyện.Đường về nhà cậu bé may mắn được đón "cụ rồng" ngoằn ngoèo, núp sâu trong vùng quanh năm ngập nước của ấp Đông Lợi. Khi chúng tôi đến, mặc dù đã hơn 8h tối nhưng Thông vẫn chưa đi làm về. Chị Vũ Thị Huệ (mẹ Thông) cho biết, từ ngày bán "rồng" được số tiền lớn, cậu bé càng hăng say làm việc. Theo tìm hiểu của PV, hàng ngày cậu bé Thông vẫn ra chỗ con rạch Cầu Kênh để tiếp tục săn "rồng".Nói chuyện với chúng tôi, chị Huệ cũng tỏ ra khá mệt mỏi. Bởi gần hai tuần nay, ngày nào chị cũng phải đại diện gia đình đứng ra "hầu chuyện" người dân về việc bắt được "rồng". Ngay cả những lúc chị đã bán chúng đi thì mỗi ngày vẫn có dăm ba chục người kéo đến đòi mục sở thị "cụ rồng". Tuy nhiên, biết chúng tôi là PV, sự khó chịu cũng phút chốc tan biến trên khuôn mặt người đàn bà nghèo. Chị chỉ ngay xuống nền gạch hoa còn lấm láp xi măng, nặc mùi vôi vữa khoe: "Nhờ thằng nhỏ bắt được "cụ" nên gia đình mới có điều kiện lát nền bằng gạch bông (gạch hoa) và có mái tôn".Nhiều người dân cho biết, nhà chị Huệ nghèo nhất ấp. Mấy đứa con lớn lên không được học hành chu đáo. Sớm tối, những đứa trẻ mò cá, hái dừa thuê kiếm sống. Đùng một cái họ bán con vật lạ được 22 triệu đồng, chừng ấy tiền đủ cho một gia đình, quanh năm chưa dám nghĩ đến một bữa no đổi đời. Thấy vậy, người ta bắt đầu xì xào về cái "lộc" trời ban và coi đó là điềm may đến. Lẽ tất nhiên, con vật ấy cũng được xem như đến từ một thế giới linh thiêng nào đó.

Những lời đồn thổi vô căn cứ
Trước khi đi vào những câu chuyện đồn thổi, chị Huệ kể lại cái hôm con trai mình bắt được "rồng". Khi chị đang chuẩn bị bữa cơm cho cả gia đình thì thấy Thông hớt hải chạy đến nói nhỏ với mẹ: "Đêm qua con nằm mộng thấy mình bắt được một con vật lạ. Toàn thân sần sùi, miệng có ba cái lưỡi liên tục phì phì. Sau đó, nhà mình đem bán được rất nhiều tiền". Nghe đến đây chị Huệ cười nhạt, nghĩ con trai ngủ nhiều nên mơ linh tinh. Trên đời này làm gì có con vật nào ba lưỡi. Tuy nhiên, vào chiều ngày 30/5, Thông và người em gái Nguyễn Thị Xí Muội (13 tuổi) ra con rạch Cầu Kênh gần nhà đơm cá. Đang mải mê ngụp lặn dưới kênh, Xí Muội hét toáng lên khi thấy một con vật màu vàng nhạt, bò chậm chạp trên bờ. Cô bé vội gọi anh trai đến bắt. Cả hai anh em hì hục dùng chài dò dẫm mãi mới tóm được và mang về nhà. Đến lúc này, chị Huệ mới nhớ lại lời nói của con mình vài hôm trước. Thấy có nhiều điểm trùng lặp đến khó tin nên chị cũng lo lắng.Thông tin nhà chị Huệ bắt được "con vật lạ" nhanh chóng được đồn thổi khắp nơi. Nhiều người dân ở vùng phụ cận của tỉnh Bến Tre, Vĩnh Long, Long An, Cần Thơ... thậm chí tận TP. HCM cũng lặn lội tìm đến. Nhiều người dân sau khi đến xem, phán rằng con vật này rất có giá trị nên gia đình sẽ phát tài. Đồng nghĩa với đó, những câu chuyện liêu trai cũng ra đời. Chị Huệ vẫn còn nhớ rõ lời một vị khách tỏ ra rất am tường về tâm linh cảnh báo gia đình: "Đây là "Thần Long", không ai được chạm vào. Nếu làm "ngài" phật ý thì tai họa sẽ rất khó lường. Nó có thể phun lửa làm cháy cả làng". Chưa hết hoang mang vì những lời đồn thổi trên thì mấy hôm sau, một người đàn ông ở xa đến nhòm ngó con vật lạ nhà chị Huệ một lúc rồi nói, đây là loài vật có cánh. Nó bay từ nước ngoài về Việt Nam. Đến nhà chị Huệ thì rơi xuống làm vỡ mấy miếng bờ rô xi măng trên trần. Hơn nữa, con vật này biết "đẻ trăm trứng nở trăm con" như truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ. Cứ thế, những thông tin này đến tai nhiều người dân. Bất kể nắng mưa, mỗi ngày có hàng trăm người tìm đến, xin chủ nhà được xem rõ "cụ rồng".Mãi đến sau này, có một vị khách nữ từ xa tới thăm. Sau khi xem xét kỹ, ngỏ ý mua với giá 22 triệu đồng. Gia đình chị Huệ thấy đây là một số tiền lớn nên không đắn đo, bán ngay cho khách. Chị Huệ phấn khởi: "Từng đó số tiền quá lớn đối với gia đình nghèo như chúng tôi. Cũng may có khoản tiền "từ trên trời rơi xuống" mà vợ chồng mới trả được bớt nợ, lợp lại mấy tấm tấm tôn do mưa lớn bị gió thổi bay cách đó không lâu". Ngay sau khi cuộc mua bán kết thúc, vị khách nữ này đã đem tâm con vật vào chùa Hưng Mỹ Tự.

Bị thần phạt nếu gọi "rồng" là con vật?
Hiện tại chùa Hưng Mỹ Tự có hai con, một nhỏ một lớn. Người dân vẫn cho rằng đó là cặp đôi "rồng" đực, cái. Sự xuất hiện cùng lúc hai con vật lạ càng cổ xúy cho câu chuyện "rồng ông, rồng bà hiển linh". Hơn nữa, những câu chuyện thêu dệt hết sức hoang đường cũng thi nhau ra đời. Thực tế khi chúng tôi đến, những người dân không ai dám gọi đôi động vật lạ trên bằng "con vật" vì sợ bị thánh thần phạt. Họ đều cung kính gọi hoặc "ông, bà", thậm chí là "cụ".
Nguồn VTC

Cá heo sông Mekong được bảo vệ

Chính phủ Campuchia hôm qua tuyên bố họ sẽ hạn chế hoạt động đánh bắt cá trong một khu vực thuộc sông Mekong để bảo vệ cá heo nước ngọt Irrawaddy, loài động vật đang đối mặt với nguy cơ tuyệt chủng cao.

Quyết định lập khu vực bảo tồn cá heo Irrawaddy trên sông Mekong được phê chuẩn trong cuộc họp hàng tuần của chính phủ Campuchia hôm qua. Với chiều dài 180km, nó trải dài từ tỉnh Kratie ở phía đông Campuchia tới biên giới với Lào, AFP đưa tin.

Cá heo sông Irrawaddy là loài động vật đang đối mặt với nguy cơ tuyệt chủng cao.

Người dân vẫn được phép câu cá trong khu bảo tồn, song chính phủ cấm sử dụng nhà nổi, lồng cá và lưới quét bởi chúng đe dọa mạng sống của cá heo sông.

Theo tính toán của chính phủ Campuchia, khoảng 155 tới 175 cá heo Irrawaddy đang sống trong đoạn sông Mekong trên lãnh thổ Campuchia. Nhưng năm ngoái Quỹ Bảo tồn Thiên nhiên Quốc tế (WWF) nhận định chỉ 85 con cá heo sông Irrawaddy sống tại Campuchia.

“Khu bảo tồn sẽ phục vụ hoạt động du lịch sinh thái và bảo tồn cá heo sông một cách bền vững”, thông báo của chính phủ Campuchia nêu rõ.

WWF cho rằng hành vi sử dụng lưới quét là nguyên nhân hàng đầu khiến số lượng cá heo Irrawaddy giảm mạnh. Ngoài ra số lượng cá heo sông Mekong còn giảm do tỷ lệ chết cao của cá heo con, sự suy giảm chất lượng môi trường sống.

Cá heo Irrawaddy phân bố tại các vùng ven biển ở Nam Á và Đông Nam Á, trong sông Irrawaddy tại Myanmar và sông Mahakam ở Indonesia. Chúng được đưa vào danh sách những loài động vật có nguy cơ tuyệt chủng cao từ năm 2004.

Chim cũng làm đám ma

Khi chim giẻ cùi phát hiện xác đồng loại, chúng sẽ ngừng kiếm mồi và gọi những con khác tới hiện trường.

Teresa Iglesias, một nhà khoa học của Đại học California tại Mỹ, cùng các đồng nghiệp đặt nhiều vật - như đồ chơi bằng gỗ, xác chim giẻ cùi, hình nộm của cú - ở các sân trong khu vực dân cư và quan sát phản ứng của chim giẻ cùi đối với chúng, BBC đưa tin.

 Một con chim giẻ cùi

Phản ứng của chim giẻ cùi không hề giống nhau khi chúng thấy những vật bằng gỗ. Nhưng khi thấy xác đồng loại, chúng kêu to để những con khác bay tới. Sau đó bầy chim giẻ cùi đứng xung quanh xác và tiếp tục kêu to để kêu gọi những con khác.

Trong ngày hôm đó bầy chim giẻ cùi ngừng kiếm thức ăn. Hành vi này kéo dài tới tận hôm sau.

Khi những con chim thấy đồ chơi hình chim cú - loài bắt chúng để ăn - chúng cũng tụ tập ở một chỗ và phát tiếng kêu báo động. Sau đó cả bầy tìm cách xua đuổi con cú.

“Sự hiện diện của xác chim giẻ cùi và chim cú đều là những thông tin mà chim giẻ cùi muốn chia sẻ với đồng loại để nâng cao cảnh giác với các mối hiểm họa trong môi trường sống. Nhờ cơ chế giao tiếp đó mà chúng có thể bảo vệ lẫn nhau, giảm nguy cơ tử vong”, nhóm nghiên cứu kết luận.

Nhiều loài động vật cũng có tập tính kêu gọi những con khác khi phát hiện xác đồng loại. Chẳng hạn, voi và hươu cao cổ thường tụ tập xung quanh xác đồng loại trong đàn. Giới sinh học cho rằng chúng có khái niệm về sự sống và cái chết nên mỗi khi một thành viên trong đàn qua đời, chúng tập trung xung quanh xác để thể hiện sự thương tiếc.